Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

VÀI DÒNG TÂM HUYẾT

Quê hương vẫn mong anh ngày trở lại ,.
Mãnh đất này đâu phải của riêng ai.
Tôi với anh cùng con Lạc cháu Hồng,
Trong huyết quản chảy chung dòng máu Việt.
Ai! quyền gì ngăn tình yêu tha thiết,
Của cháu con yêu mãnh đất cha Ông.?
Tổ tiên chung một dòng giống Tiên Rồng,
Sao lại đành lòng chia năm xẻ bảy ?
Quên mất rồi lời tổ tiên đã dạy,
Thương yêu nhau bởi cái nghĩa đồng bào.
Chuyện ngày trước, nguyên cớ tại làm sao,
Rình rập giết nhau bằng dao bằng súng,?
Dựa vào đâu nói mày sai tao đúng ?
Hay nghe lời xúi dục của ngoại bang ?
Để bây giờ,đất  nước phải tan hoang.
Đâu rồi ! quê ta rừng vàng biển bạc ?
Biển chẳng dám ra, rừng thì phá nát.
Đồng bào của ta, sao không chất phát ?
Đua đòi trụy lạc,sùng bái đồng tiền,
Đạo đức suy đồi, xã hôi đảo điên.
Huyết thống,núi sông ,Tổ tiên để lại,
Sao đành hủy hoại bởi lớp cháu con.?
Mong rằng tất  cả vì lợi ích nước non,
Không còn vấn vương, trách hờn chuyên cũ.
Đất nước này phải nhân dân làm chủ,
Người Việt  rủ nhau hội tụ trở về.
Người trong nước hả hê chào đón.
Chín mươi triệu  dân, con Lạc cháu Hồng
Trên dưới một lòng bảo vệ non sông.
Lấy đạo đức nghĩa nhân làm lẽ sống.
Chuyện nước non, sống còn dân tộc
Chọn người chính nhân vì dân vì nước.
Nếu mà làm được , nước Việt phồn vinh.
Ngoại bang dám đâu rình mò xâm lấn.
Nếu lời thiển cận,cũng tấm lòng tôi.
Xin góp đôi lời mọi người suy nghĩ.

4 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Hi … anh Hầu nè …
    tặng anh nhé … Bọt biển … hiểu gồi chứ … hi … hi … Cám ơn lời mời của anh … Hoa mới ghé xong … hi … hi …

    Bọt biển trôi tan nhanh sóng nước
    Sao anh lấy bọt biển làm nền
    Tan bong bóng biển đâu còn nửa
    Lớp sóng trồi lên tạo bọt mềm



    Cứ lớp này tràn dâng lớp khác
    Ngăn đâu bọt vở trắng như bông
    Hoà vào sóng nước không còn dấu
    Tất cả chìm dần trở lại không …

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn sự đồng cảm của Kim Hoa,Thơ của Kim Hoa nói hết ý của tôi rồi, tôi biết nói gì nửa

      Xóa
  3. Chào bạn,

    Hôm nay lần đầu ghé thăm nhà bạn, đọc bài thơ nầy của bạn mà nghẹn ngào xót xa quá. Mấy mươi năm mang kiếp người tỵ nạn ly hương, mỗi lần có ai hỏi anh đến từ đâu là một lần nức nở; nhắc làm gì về bài luận văn đầu đời viết về một thành phố đã mất tên và một dải đất dài hơn cả tấm khăn sô.

    Ai đã từng yêu thì phải hiểu một mối tình đầu và một lần dang dở. Cũng may trong tình yêu nam nữ ta còn một an ủi là nếu ta may mắn có thể chắp nối một người bạn đường và cùng chạy gạo chạy cơm, rồi lấy tình yêu con che tình yêu mẹ. Nhưng tình yêu quê hương ấy, bạn ơi, không có gì thay thế... Không muốn, không đành và không thể... Và định mệnh nghiệt ngã như những vết chém vào một vết thương vẫn còn đang rỉ máu khi tình nhân năm xưa hôm nay dầu tàn tạ, cay đắng đoạn trường còn bị phân da xẻ thịt. Có chua xót lắm không khi người bạn đường của người mình yêu thương say đắm đã tỏ mình là một kẻ lái buôn, đang rao bán mặc cả từng xớ thịt nàng nơi đầu làng cúi ngõ?

    Bạn ơi, ngày ấy tôi cô đơn cam phận cất bước trốn đi trong đêm trường về một nơi vô định. Nơi tôi đến chỉ là một chốn tạm dung. Tôi không hề yêu họ và họ chẳng thể yêu tôi. Ngày nay tôi vẫn chỉ có một người yêu khi xưa và tình tôi không thay đổi. Trong tình yêu ấy, ngày mới lớn tôi làm người thua cuộc, chưa từng có một cơ hội tỏ bày và những ngày cuối cuộc sống tha hương tỵ nạn tôi chỉ còn chăng là một hơi thở dài, ray rức, ngậm đắng nuốt cay, giữa đêm đen trong căn phòng lạ. Nên thiên đường thì tôi đi hoài chưa đến mà địa ngục tôi vẫn phải cưu mang.

    Bạn ơi, trên biển vắng chiều nay ai có nghe chăng một tiếng nấc nghẹn ngào của một người đang yêu hay một tiếng cười lạc vận, ngẩn ngơ của một kẻ tình si mất hồn?

    LTH

    Trả lờiXóa